![]()
Sống và chết là hai vấn đề mà nhiều người từ những nhà nghiên cứu đến những người luyện tập, từ các vị hiền triết cao siêu đến người dân bình thường đều quan tâm và tìm cách lý giải về vấn đề này như thế nào. Không phải người ta không muốn sống lâu hay người ta sợ chết. Chính vì sống người ta cũng chưa hiểu hết mà chết người ta cũng chưa biết rõ.
Sống và chết là quy luật bình thường của con người tồn tại trong thế giới vật chất. Trong giai đoạn tồn tại vật thể con người sinh ra, lớn lên, già đi rồi đến khi không tồn tại trong giai đoạn vật thể nữa, có thể người ta bị bệnh, hạn họa nhưng cũng có thể người ta đến một chừng mực nào đó cơ thể suy giảm hẳn không thể chống chọi và cũng không thể hoạt động bình thường được nữa, và chấm dứt sự tồn tại trong giai đoạn vật thể chuyển sang giai đoạn bán vật thể. Người ta gọi sự chuyển ấy là “chết”, và phần lớn những con người ở trên trái đất đều nghĩ rằng chết là hết. Nhưng người ta vẫn chưa hiểu được sự chết chỉ là hết của con người vật thể mà thôi, tức là cái thể xác tan biến đi. Nhưng còn phần hồn của con người đó như thế nào thì người ta chưa hiểu, cho nên có thuyết này, có lý khác, có lý thuyết của Phật giáo, có lý thuyết của các giáo phái khác, lại có lý thuyết của Tiên giới.
Vậy chúng ta hiểu như thế nào cho đúng và rõ? Khi con người không tồn tại trong giai đoạn vật thể nữa, phần thể xác sẽ thối rữa và hư biến đi, còn “cái hồn” của con người( tức là phần bán vật thể) thoát ra khỏi thể xác đã thối rữa. “Cái” bán vật thể của con người đó kèm theo sự tích tụ của hạch tùng của chính con người ấy đi vào trong không gian vũ trụ bao la.
Sự tồn tại của con người sau khi chết
Qua nghiên cứu lâu dài, rồi kiểm tra những mối quan hệ khác nhau trong mọi điều kiện, người ta thấy rằng hạch tùng của một người đã chết, khi ra khỏi cơ thể vẫn tồn tại và nhận biết được những thông tin của những người đang sống mà người chết có mối quan hệ trước khi chết. Vì thế mới có chuyện đi gọi hồn, tìm người nhà, người thân đã chết,…Đó là sự lưu lại ở hạch tùng con người đã chết còn tồn tại. Nếu ai có khả năng liên hệ và nắm bắt được thông tin từ những hạch tùng của người đã chết ấy vào hạch tùng của mình, sẽ trở thành sự giao lưu thường xuyên và người ta gọi là hiện tượng thông linh. Đó là sự tồn tại của con người đã chết ( phần vật thể của hạch tùng tuy đã hư biến cùng với thể xác, nhưng cái hồn của con người ấy và sự tích tụ của hạch tùng vẫn còn tồn tại,…).
Theo quan niệm của môn Khí công Trường sinh sau khi chuyển sang giai đoạn bán vật thể, thì quần thể bán vật thể của con người được phân làm ba loại:
- Phần lớn đều sống trong quần thể bán vật thể, không có nhu cầu ăn uống, sinh sản, tồn tại bình ổn vì không có nhu cầu vật chất ( những người này là những người không có tội ác, không có hận thù, không tham lam,…)
- Một số những người khi đang ở giai đoạn vật thể có tội ác, làm điều xấu phương hại đến cộng đồng, hận thù, độc ác, tham lam đều phải làm lại từ đầu của một kiếp người, nhưng không phải là quay lại sống cuộc đời vật thể ( có người nói rằng đi giáo huấn và phải có người quản thúc). Không hẳn là như vậy vì không phải là sự tù đầy, nhưng việc làm lại cả một kiếp người phải có người chỉ bảo hướng dẫn cũng gian nan vất vả (khi nào trút bỏ được hận thù, độc ác,… thì sẽ trở lại với quần thể bán vật thể nói ở trên).
- Số người khác trong khi sống ở giai đoạn vật thể không làm điều ác, không có hận thù, sống cuộc đời hướng thiện, hướng đức vì hạnh phúc của cộng đồng, nhất là được học tập giác ngộ chuyên tâm tu luyện, thì khi chuyển sang giai đoạn bán vật thể thường được tiếp xúc học tập ( nhiều lĩnh vực, tùy theo khả năng của từng người). Trong giai đoạn bán vật thể việc học tập và tiếp thu rất nhanh. Thông thường những người này lại giúp ích nhiều cho cộng đồng vật thể (những người đang sống trên trái đất).
Vậy thì chỗ nào hơn, chỗ nào kém? Trong khi tồn tại vật thể người ta coi vật chất là quan trọng hơn. Nhưng người ta không biết rằng, khi chuyển sang giai đoạn tồn tại trong giai đoạn bán vật thể, nếu trước đó khi tồn tại trong giai đoạn vật thể mà biết sống tốt, hướng thiện hướng đức, tích cực luyện tập cơ thể khỏe mạnh, thì khi sang giai đoạn bán vật thể không phải làm lại cả một kiếp người, rất vất vả nhất là những người có sai lầm, tội lỗi, sống buông thả phi đạo đức, thì càng vất vả hơn…Vì vậy khi tồn tại trong giai đoạn vật thể nên hướng vào giai đoạn sau này (giai đoạn bán vật thể).
Như vậy, sống phải giữ gìn khỏe mạnh, tinh thần luôn luôn trong sáng, đạo đức nhân cách phải luôn luôn được tu luyện; giữ gìn làm sao đừng để khi chuyển sang giai đoạn bán vật thể thì “cái” bán vật thể ấy lại phải làm lại từ đầu; tất cả những gì con người đã làm trước đây, không đúng đắn kém cỏi độc ác, thì bây giờ phải làm lại để cho thay đổi được những điều đó. Nói một cách khác, con người lúc đó phải làm lại “cái đức tính”,”cái nhân cách” trước đây đã không tốt, thời điểm đó phải làm lại cho tốt, có thế thôi chứ không có chuyện tù tội hoặc phải làm cái này cái khác. Còn tất nhiên đi vào việc thay đổi những việc đó, không phải tự mình mà phải có người hướng dẫn, phải có người dẫn dắt mới thành công được và khi đã thành công rồi thì con người lại trở về xã hội bán vật thể với quần thể bán vật thể, không có gì khác cả. Còn việc đầu thai trở lại thì phụ thuộc nhiều yếu tố, nhiều điều kiện và không phải ai cũng làm như thế.
Ngoài ra có những người khi chuyển sang giai đoạn bán vật thể lại là lúc giúp cho đời nhiều nhất (đây là điều đặc biệt không đề cập ở đây). Cũng nên biết rằng có những người đang tồn tại trong giai đoạn vật thể được học tập đạt kết quả, hoặc do một sự tự phát có thể thông linh với những tồn tại bán vật thể (Sự thông linh là sự nhận biết, giao tiếp bằng nhận thức không lời nói, âm thanh. Thông thường những người tự phát có được khả năng thông linh, thì khả năng đó không bền vững).
Sự tác động của những bán vật thể vào con người vật thể chỉ là sự tác động về tâm lý, về tinh thần hoặc nhận thức, không phải bằng hành động giống như con người vật thể đánh nhau,… Từ đây có thể hiểu rằng những điều mà con người thường đặt ra như lễ bái, đốt vàng mã, cầu người này, xin người kia để được của cải vật chất hoặc để hại người khác đều không có,…
Sự đầu thai
Trong giai đoạn bán vật thể, con người bán vật thể cùng với sự tích tụ của hạch tùng, nếu không gặp phải những điều kiện khắc nghiệt sẽ lang thang mãi, không có định hướng, không có quy luật, cho đến khi gặp điều kiện (yếu tố di truyền của nam và nữ hay sự phân công), những tích tụ của hạch tùng, sẽ nhập vào một bào thai của một con người nào đó và cố định những tích tụ của con người cũ ở đó (ở hạch tùng con người mới). Còn phần bán vật thể của con người khi không còn sự tích tụ của hạch tùng sẽ hư biến vĩnh viễn.
Đến lúc này sự tích tụ của con người cũ kết tụ và cố định lại ở hạch tùng của con người mới, đồng thời hạch tùng của con người mới lại tiếp tục nghi chép và lưu lại, và lại chỉ huy hoạt động các chức năng và phát triển cơ thể của con người mới. Nó làm những công việc ấy thường xuyên liên tục nên có khi không bộc lộ những điều ghi nhận của con người cũ, nhưng có trường hợp nó lại bộc lộ quá sớm cho nên người ta có cảm nhận con người này vừa có tính chất của một con người mới, nhưng đồng thời lại có tính chất của một con người nào đó (chính là của con người cũ).
Hai sự tích tụ có thể song song tồn tại và thường là bổ sung cho nhau. Nếu như con người mới được học tập, rèn luyện ở trong những điều kiện tốt cộng với con người cũ cũng phát triển tốt thì con người mới này sẽ phát triển rất tốt đẹp. Nhưng có điều rất đặc biệt những yếu tố, những sự hoạt động, những diễn biến tốt đẹp của con người mới sẽ lấn át những yếu tố xấu xa, kém cỏi của con người cũ, hoặc nó sẽ chiếm ưu thế hơn. Khi nó không chiếm phần ưu thế, tính cách của con người cũ ( xấu xa, kém cỏi, độc ác,…) lại vẫn thể hiện. Phải mất thời gian dài mới thay đổi được. Vấn đề này bên Phật giới cũng quan niệm như vậy.
Theo Bác sỹ Hoàng Trọng Việt
Tủ sách Khí công trường sinh, NXB Văn hóa -Thông tin, 2008